How to Talk to Little Girls

http://www.huffingtonpost.com/lisa-bloom/how-to-talk-to-little-gir_b_882510.html?ref=fb&src=sp

By Lisa Bloom

I went to a dinner party at a friend’s home last weekend, and met her five-year-old daughter for the first time.

Little Maya was all curly brown hair, doe-like dark eyes, and adorable in her shiny pink nightgown. I wanted to squeal, “Maya, you’re so cute! Look at you! Turn around and model that pretty ruffled gown, you gorgeous thing!”

But I didn’t. I squelched myself. As I always bite my tongue when I meet little girls, restraining myself from my first impulse, which is to tell them how darn cute/ pretty/ beautiful/ well-dressed/ well-manicured/ well-coiffed they are.

What’s wrong with that? It’s our culture’s standard talking-to-little-girls icebreaker, isn’t it? And why not give them a sincere compliment to boost their self-esteem? Because they are so darling I just want to burst when I meet them, honestly.

Hold that thought for just a moment.

This week ABC news reported that nearly half of all three- to six-year-old girls worry about being fat. In my book, Think: Straight Talk for Women to Stay Smart in a Dumbed-Down World, I reveal that fifteen to eighteen percent of girls under twelve now wear mascara, eyeliner and lipstick regularly; eating disorders are up and self-esteem is down; and twenty-five percent of young American women would rather win America’s Next Top Model than the Nobel Peace Prize. Even bright, successful college women say they’d rather be hot than smart. A Miami mom just died from cosmetic surgery, leaving behind two teenagers. This keeps happening, and it breaks my heart.

Teaching girls that their appearance is the first thing you notice tells them that looks are more important than anything. It sets them up for dieting at age 5 and foundation at age 11 and boob jobs at 17 and Botox at 23. As our cultural imperative for girls to be hot 24/7 has become the new normal, American women have become increasingly unhappy. What’s missing? A life of meaning, a life of ideas and reading books and being valued for our thoughts and accomplishments.

That’s why I force myself to talk to little girls as follows.

“Maya,” I said, crouching down at her level, looking into her eyes, “very nice to meet you.”

“Nice to meet you too,” she said, in that trained, polite, talking-to-adults good girl voice.

“Hey, what are you reading?” I asked, a twinkle in my eyes. I love books. I’m nuts for them. I let that show.

Her eyes got bigger, and the practiced, polite facial expression gave way to genuine excitement over this topic. She paused, though, a little shy of me, a stranger.

“I LOVE books,” I said. “Do you?”

Most kids do.

“YES,” she said. “And I can read them all by myself now!”

“Wow, amazing!” I said. And it is, for a five-year-old. You go on with your bad self, Maya.

“What’s your favorite book?” I asked.

“I’ll go get it! Can I read it to you?”

Purplicious was Maya’s pick and a new one to me, as Maya snuggled next to me on the sofa and proudly read aloud every word, about our heroine who loves pink but is tormented by a group of girls at school who only wear black. Alas, it was about girls and what they wore, and how their wardrobe choices defined their identities. But after Maya closed the final page, I steered the conversation to the deeper issues in the book: mean girls and peer pressure and not going along with the group. I told her my favorite color in the world is green, because I love nature, and she was down with that.

Not once did we discuss clothes or hair or bodies or who was pretty. It’s surprising how hard it is to stay away from those topics with little girls, but I’m stubborn.

I told her that I’d just written a book, and that I hoped she’d write one too one day. She was fairly psyched about that idea. We were both sad when Maya had to go to bed, but I told her next time to choose another book and we’d read it and talk about it. Oops. That got her too amped up to sleep, and she came down from her bedroom a few times, all jazzed up.

So, one tiny bit of opposition to a culture that sends all the wrong messages to our girls. One tiny nudge towards valuing female brains. One brief moment of intentional role modeling. Will my few minutes with Maya change our multibillion dollar beauty industry, reality shows that demean women, our celebrity-manic culture? No. But I did change Maya’s perspective for at least that evening.

Try this the next time you meet a little girl. She may be surprised and unsure at first, because few ask her about her mind, but be patient and stick with it. Ask her what she’s reading. What does she like and dislike, and why? There are no wrong answers. You’re just generating an intelligent conversation that respects her brain. For older girls, ask her about current events issues: pollution, wars, school budgets slashed. What bothers her out there in the world? How would she fix it if she had a magic wand? You may get some intriguing answers. Tell her about your ideas and accomplishments and your favorite books. Model for her what a thinking woman says and does.

And let me know the response you get at www.Twitter.com/lisabloom.

Here’s to changing the world, one little girl at a time.

For many more tips on how keep yourself and your daughter smart, check out my new book, Think: Straight Talk for Women to Stay Smart in a Dumbed-Down World, www.Think.tv.

12 responses to this post.

  1. Posted by Mẹ Maggie K on June 27, 2011 at 10:58 pm

    Có lẽ mỗi người một quan niệm khác nhau. Quan niệm của mình khác với quan niệm của cô Lisa Bloom này. Nếu con mình quá lo lắng về bề ngòai của nó thì có lẽ là mình đã fail trong chuyện tạo sự tự tin cho nó. Mình sẽ cố gắng hết sức để tập cho nó biết deal với disappointment và adversity; cope with stress. Hơn là hướng sang chuyện quan tâm về being smart. Vì chuyển từ boobs sang brain thì cũng thế, đâu có giải quyết được nguyên nhân sâu xa từ phía trong. Ngay cả peer pressure cũng vậy, nếu một đứa trẻ tự tin vào bản thân thì ít bị ảnh hưởng bè bạn hơn.
    Câu hỏi đặt ra: Làm cách nào tạo sự tự tin cho con mình? Trả lời: chưa biết🙂 nhưng chắc từ từ té lên té xuống vấp qua vấp lại rồi cũng sẽ biết thôi🙂

    Reply

  2. Posted by Mẹ Ly on June 27, 2011 at 11:35 pm

    Bố nhà Ly đã từng có một thread về chuyện này trên FB. Nôm na ra là số người khen con gái dễ thương, chỉ riêng ông bà chú bác là đã quá đủ rồi, cộng với những lúc tự mình buột miệng khen nữa, do đó nên cần chú trọng vào việc khen thông minh nhiều hơn để cân bằng giữa hai cái. Có 2 cái comments như sau rất buồn cười:

    Bố Ly: needs a swear jar. I’ll donate a quarter to charity or something, every time I tell my kid she’s “pretty” or “beautiful” instead of “smart” or “clever”.

    Comment #1. Damned if you do damned if you don’t. If you don’t tell her she’s pretty she grows up resenting you and possibly getting on the stripper pole because “Daddy never told me I was pretty and now I seek constant approval from men” but if you keep telling her she’s pretty that’s all she values and she grows up to be a vapid shallow bimbo. Man that’s a tough one buddy…

    Comment #2. Do both, tell her she is pretty clever…

    =))

    Cái em thích ở bài viết này không phải là chuyện khen con mình xinh hay thông minh, mà là thích cái cách cô ấy gợi chuyện đối với cô bé con không quen biết. Mới nhận ra rằng nhiều khi mình cứ nhăm nhăm vào con mình mà không để ý là bản thân mình nói chuyện với các bạn khác như thế nào🙂 Tiếp thu ý kiến chuyện này.

    Reply

  3. Posted by Mẹ Maggie K on June 28, 2011 at 4:57 pm

    Nhà chị thì lại là nạn nhân của chuyện khen giỏi, smart! Bắt nguồn có lẽ từ chuyện Maggie khó ăn cho nên bữa cơm nào cả nhà cũng vỗ tay rầm rầm khen giỏi tới tấp. Rồi con reach được mile stone nào cũng được khen. Sau đó ra đường thì tòan nghe đại lọai như “Omg, she’s so smart. I don’t know something about Asian kids, they seem so smart” Oh come on, đâu phải cứ Asian là smart đâu trời. Nghe khen mãi con mình tưởng nó smart thật có ngày tìm ra sự thật lại té ngửa!

    Cho nên chị ditto comment #1. Khen kiểu nào cũng chết, mà không khen cũng chết!!! haha

    Ngày trước mẹ Bi có cho mượn quyển “nurture shock” chị đọc có nhiều tâm đắc lắm, trong đó có chuyện về praising.

    Hiện tại nhà chị đang cố gắng sửa sai lỗi lầm bằng cách chỉ khen sự cố gắng hoặc tiến bộ thôi chứ không khen con người. It helps!

    Ví dụ như cách đây vài hôm Maggie đang chơi bóng rổ ở nhà chị thấy nó quăng trái banh ngồi phệt xuống đất bảo “I can’t do it I can’t do it”. Chị hỏi “what were you trying to do?”.
    – I can’t dribble
    – Why not?
    – I can’t do it. I cannot dribble. Arrrg
    – Well, did you try to find out why? (chị cố giữ giọng bình tĩnh) Ok can you try again?
    Maggie dập banh xong trái banh lăn kềnh ra không tưng lên đủ để dập. Thế là nàng lại lăn kềnh ra bực tức. Chị giải thích chuyện trái banh xì thì không tưng được. Sau đó chị tìm trái beach ball đưa cho Maggie thì nó căng quá cũng không dập được. Nàng lại lăn kềnh ra nhưng lần này đỡ drama hơn. Xong chị quay đi chỗ khác làm việc rồi nói với lại “This beach ball is hard to dribble but if you keep practicing and practicing you will be better”. Sau đó Maggie thử dribble thì làm được vài cái.

    Chuyện Maggie lăn kềnh ra là dấu hiệu của low self esteem đó, Không chấp nhận được mình không làm được skill gì, Được khen hòai mà giờ vỡ mộng không deal được với thất bại.

    Rồi xong chuyện khen tới chuyện chê …

    (để chút làm cơm xong chị comment tiếp nhen …)

    Reply

  4. Posted by me Bi on June 28, 2011 at 7:52 pm

    Nói về chuyện khen pretty thì em nhớ trong quyển “Bringing up girls” của James Dobson cũng có 1 chương tên là “obsession with beauty”. Trong quyển này của Dobson, ông ấy cũng có ý kiến khá giống với comment #1; nhưng ông ấy nhấn mạnh là con gái cần sự quan tầm, tôn trọng và tình yêu thương cẩ người cha (chứ ko phải chỉ là khen xinh đẹp) và quan trọng hơn cả là cái tình yêu thương đó là do bản thân con người của con gái mình chứ ko phải vì con xinh đẹp, thông minh, học giởi hay xuất sắc ở cái gì.
    Em nghĩ điều quan trọng hơn ko phải chỉ là khen pretty hay ko mà là con gái cần cảm thấy được tôn trọng trong gia đình mình. Hồi em làm babysit cho 1 gia đình giáo sư trường Queen ở bên Nhật, bà mẹ luôn kể là ở nhà bà âý mọi người có thói quen bàn luận về tình hình chính trị, thế giới và mỗi người có quan điểm riêng của mình.
    Em ko rõ là các gia đình Mỹ thế nào, nhưng phần đông người VN vẫn nghĩ con gái chỉ cần xinh đẹp, lấy chồng tốt là được, ít gia đình có kiểu tôn trọng ý kiến cùng bàn bạc. Điều đó cũng ảnh hưởng phần nào đến sự tự tin của con gái.
    Còn vụ khen smart thì đúng là đọc trong “nurture shock” thấy hay thật, nhà em cũng đang phấn đấu làm theo đây🙂
    Bi cũng có nhiều lúc lăn đùng ra và kêu: I can’t do it. Mommy helps me. Phần nhiều phản ứng của em là: You can do it. Try it again. Rồi sau đó có khi gợi ý, có khi hướng dẫn Bi làm như thế nào. Nhưng mà nhiều lúc em cũng bực mình đến phát cáu vì kiểu gì cũng giãy nảy khóc ầm lên của Bi. Hi hi đúng là mẹ mìn :d Không biết đến lúc bạn Emi tantrum thì thế nào???

    Reply

  5. Posted by Mẹ Ly on June 28, 2011 at 11:47 pm

    Hehe đọc xong comment của mẹ Bi và mẹ Khôi em vuốt trán thở phào một cái, hóa ra không phải mỗi con nhà mình như thế =)) Hơi tí là “I don’t know how to do it, you do it”. Dạo này cô nàng thích bán than còn hơn cả mẹ, hơi tí là “you hurt my feelings”, “you make me tired” (con với cái thế đấy), đau tí teo là kêu la khóc lóc thảm thiết (sai lầm lớn nhất của em đấy). Đến mức hiện giờ trong responsibility chart của nàng ta có một mục là “stop whining”😀

    Cái quyển Nurtureshock em nhớ tâm đắc được mỗi cái đoạn praise thôi, mẹ Maggie còn nhớ đoạn nào tâm đắc nhắc em với, cái phần sau em ko nhét nổi vào đầu vì toàn số là số thống kê😛

    Ly nhà em self esteem chắc thấp nhất hội, do đó em hiện vẫn phải dùng chiêu khen giỏi khen hay tới tấp, tuy là cố gắng để ý là khen cụ thể chứ ko khen chung chung. Mà khen cụ thể là còn dễ hơn chê cụ thể. Thường lúc chê là lúc cáu lên rồi vơ đũa cả nắm mà chê, chẳng nhớ ra chuyện tách bạch giữa “con” và “hành động của con”, khó ghê cơ. Chắc em phải ôn lại mấy chiêu trong How to talk to kids, và lấy bố Ly ra làm vật thí nghiệm. Haha hồi trước em thí nghiệm rồi, thấy hiệu quả ngay tại trận :))

    Mẹ Bi, VN hay Mỹ đều có người này người kia, chị ko nghĩ là phần đông người VN chỉ lo con gái xinh đẹp lấy được chồng tốt đâu. Có thể là hồi xưa thời bố mẹ mình, chứ giờ thì ko thế đâu. Người Mỹ cũng nhiều gia đình chỉ chăm lo cho sắc đẹp của con thi thố hoa hậu nhí các loại và mong sau này lấy chồng là xong. Chị có cô bạn là hậu quả của nền giáo dục đó, cô kể lại nhiều chuyện lắm, cũng phục là tới năm gần 30 tuổi mới quyết định làm lại cuộc đời (sau khi li dị chồng) đi học đại học, giờ lấy chồng khác, khi biết tin mình sắp có con gái, cô nói I’m totally terrified that I’d screw up my daughter like my parents did to me.

    Mẹ Maggie làm cơm ăn cơm xong chưa????🙂

    Reply

  6. Posted by Mẹ Maggie K on June 29, 2011 at 5:16 am

    Sorry ….cơm nước xong thì mắt cũng mở hết lên luôn🙂 Tuần này đi thực tế ngòai field nên phải thức sớm, buồn ngủ sớm.

    Thật ra bài viết trên viết đúng chuyện xã hội Mỹ ngày nay là họ quá quan tâm đến bề ngòai và chuyện popularity. Cộng đồng VN mình chắc chưa phải báo động nhiều,

    Mà người mình thì có vấn nạn khác, đó là chuyện chê bai. Kể chuyện Maggie bị chê la liệt cho nghe này nhé …
    ” ôi giời ơi, xấu gì mà xấu đau đớn! Bụng ỏng đít teo trán vồ mũi tẹt”
    “con nhỏ này nhờ có diên đó chị, chứ hông là nó xấu wắc hà” (heheh)
    “cái mũi này là ba mẹ chuẩn bị bù hột xòan vô nhen”
    “chuẩn bị tiền sửa mũi cho nhỏ này nhen”
    “da giống ai mà sao đen quá vậy?”
    ….
    Tuy là chê với ba mẹ Maggie nhưng thiên hạ cứ tọet ra trước mặt em làm như em bị điếc vậy. Hehhee Khoan khoan các helicopter moms đọc tới đây xin đừng nổi nóng vội. Mình có thể control chuyện mình nói với người khác chứ đâu thể control chuyện người khác nói. Phản đối thiên hạ nói năng như thế trước mặt trẻ con hoặc tránh né thì cũng đâu thể nào mà làm cho hết …Có xây cung cấm nhốt con cũng chưa chắc tránh khỏi …Còn như mình làm laisseez-faire parents cứ để mặc ai nói sao cũng kệ thì đứa bé lớn lên sẽ đầy mặc cảm. Ôi, làm cha mẹ thời nay sao khổ thế này!

    Để hướng dẫn 1 đứa trẻ trở thành một con người đầy tự tin well-rounded không bị lời khen tiếng chê ảnh hưởng hòan tòan không dễ và chắc chắn là không thể làm overnight được.

    Mẹ Bi: ừ, đọc tới đọan em viết “yêu thương đó là do bản thân con người của con gái mình chứ ko phải vì con xinh đẹp, thông minh, học giởi hay xuất sắc ở cái gì.” chị cũng hơi giật mình lo ngại. Đôi khi mình không để ý showing disappointment của mình với con khi nó không ngoan mà không khéo cũng có thể gây tác hại tâm lý.

    Mẹ Ly: tâm đắc ở cái phần “is gifted really gifted” nữa đó. Nó reassure quyết định của mình hơn khi mình hiểu trẻ con ở độ tuổi mẫu giáo mà gifted thì đa số chẳng gifted gì hết nhưng có 1 cái chung là có cha mẹ quan tâm. Điều này quan trọng hơn trong việc chọn lựa môi trường.

    (Hôm nào có dịp chị kể my observation chuyện con bé gifted con kiều nữ Dinah và con bé street smart bạn nó cho nghe. something to take notes to self để checking our parenting job)

    Thôi chạy đi field … trễ rồi.

    Reply

  7. Posted by me Bi on June 29, 2011 at 1:45 pm

    Mẹ Maggie dậy sớm thế, em cố mãi mà vẫn chưa dậy sớm được😦

    Em thấy phần nhiều trong các lời chê của người mình sẽ liên quan đến bề ngoài hoặc trí thông minh. Ngày trước Bi nhà em vừa sinh ra đã được nhận 1 loạt như:

    “phải nắn cái mũi cho nó chứ ko lại tẹt như mẹ thì xấu lắm”
    ‘trời ạ, sao mà bé thế, còi thế?”

    Đúng là mình ko thể cấm người khác nhận xét về con mình trước mặt con nên đành coi đó như là những đợt ốm tập dượt. Vấn đề là mình phải tiêm vacxin thế nào để có thể sinh ra kháng thể miễn dịch cho các đợt ốm bây giờ và sau này🙂
    Mà em nghĩ có lẽ bản thân cha mẹ cũng phải tiêm vacxin để có thể thoải mái trước những lời khen hay chê thì mới có thể giúp đỡ con được. Hôm qua em bảo 1 chị bạn của em là: con mới có 3 tuổi mà đã đau đầu về những chuyện sẽ xảy ra cho nó 10 năm sau. Nhưng nếu ko chuẩn bị thì lại ko kịp mất.

    Kể cho cả nhà nghe chuyện mới nhất ngày hôm qua của Bi. Hôm qua hàng xóm nhà em sang chơi, cho Bi mượn ipod của con gái bà ấy chơi. Đến lúc sau, mẹ bảo Bi trả lại thì Bi ko chịu.

    Mẹ: Con đưa trả lại cho Sarah vì nó ko phải là của con.
    Bi: Sarah đã đưa cho con nên nó là của con. Con ko trả lại. Con ko muốn.
    Mẹ: Sarah chỉ cho con mượn để chơi chứ ko phải cho con luôn. Nên nó ko phải là của con, nó là của Hannah.
    Bi: Ko, nó là của con. Con ko muốn trả lại.
    Mẹ: Nó ko phải của con. Con trả lại cho Sarah ko thì mẹ sẽ đếm đến 3.

    Cuối cùng Bi ko trả lại, em phải đếm đến 3 và cho úp mặt vào tường time out. Biết là con vẫn còn ấm ức mà ko biết làm sao. Sau đó vì có hàng xóm ở đó nên em ko tiện nói, và thế là vẫn chưa có cơ hội trò chuyện thực sự về chuyện đó.
    Thực ra Bi là đứa khá dễ dàng trả lại đồ cho người khác nhưng có lẽ cái ipod đó Bi thích quá nên ko rời ra được.

    Em cũng nhiều lúc tự hỏi có phải em nghiêm khắc và hay yêu cầu Bi làm cái này cái khác quá ko? Rồi đến khi Bi mắc lỗi lại dễ dàng cáu giận làm ảnh hưởng đến tâm lý của Bi. Mặc dù cha mẹ có thể ngụy tạo là làm những cái đó là vì yêu con nên mới đòi hỏi. Nhưng phải chăng tình yêu của mình dành cho con cũng đi kèm điều kiện nào đó như là: con phải ngoan ngoãn, nghe lời…Hehe ko biết bao giờ mới tốt nghiệp được cái lớp parenting này?

    Mẹ Ly: Em cũng tâm đắc cái đoạn gifted. Vừa đọc vừa gật gù hóa ra là thế, “vỡ giấc mộng đẹp, hư vinh” :d
    Em còn thích cái chương “why kids lie” nữa. Nhiều khi do cách đặt câu hỏi của mình mà càng làm con trẻ nói dối nhiều hơn. Và trẻ con nói dối vì chỉ muốn làm mình happy thôi. Nên như hôm trước chị Hạnh nói, mình phải support cả hành động xấu của con để con trung thực nói ra mọi điều với mình.

    Mẹ Maggie đi field về rồi rảnh thì comment tiếp nhé. Em đợi…:)

    Reply

  8. Posted by Mẹ Maggie K on June 29, 2011 at 5:08 pm

    Chị bị bắt dậy sớm chứ đâu có muốn đâu mẹ Bi ơi🙂 Ngày mai nữa là hết bị đi đày rồi …yayyy.

    Bây giờ muốn 8 tới chuyện gì? Chị 8 chuyện con bé gifted vs con bé street smart nhá.
    Chuyện cũng chẳng có gì … Số là cái bà chủ preschool Ly và Maggie đi học mới mua 1 cái ranch trồng rau quả organic thu họach mang vào trường cho con tập bán. Con bé lớn bà ấy là gifted kid, nó học chương trình hơn tuổi những 2-3 lớp gì đấy. Chị cho Maggie ra mua bán với mấy cô nàng ấy xong tới lúc trả tiền Maggie móc ra $5.00 thì được thối lại $10.00. Chị thấy vậy mới nhắc khéo là “I think you are all even. You don’t owe her any change”. Con bé gifted nói Maggie là “it’s ok” ý nó nói là đưa thì cứ cầm đi (ui trời, tiền thật mà các nàng cứ tưởng tiền chơi đồ hàng chắc). Cái con bé bán đứng kế nghe chị nói nó nhanh mắt nhanh tay chọn giải pháp lấy lại tiền thối. Con bé kia hỏi lại nó tại sao nó bảo “she said we’re even” rồi nó ra dấu bảo bạn nó kiểu cất tiền đi thắc mắc làm gì. Thế mới thấy mình cũng nên cho con va chạm thực tế để có cái gọi là common senses chứ cho con học nhiều mà không áp dụng được cũng như không.

    Hai cô bé học giỏi làm tóan thế này:
    sale price: 1 túi rau thì $3.00, 2 túi rau là $5.00 các cô nghĩ là khi 2 túi thì $5.00/túi xong nhân 2 bằng $10.00. Đáp số $10.00 không cần biết ai đưa tiền ra, Chắc ai đưa ra đúng $10.00 trước là người đó thắng hay sao mà cứ bắt Maggie cầm $10.00 hòai🙂
    Hai cô bé đó hòan tòan không có 1 tí common sense gì về chuyện mua bán cả. Một cô thì lanh lợi hơn thấy bảo không đưa lại thì lấy lại tiền chứ không đến nỗi dúi tiền mình bắt người khác cầm. Lúc chị bằng tuổi 2 cô bé đó chị đã biết đi chợ trả giá rồi. Mà vẫn còn thua mấy đứa bé bán ngòai chợ tụi nó còn biết nói thách nữa LOL.

    p/s: Hôm nào các bạn preschooler chơi bán nước chanh nhá. Các bạn nào chưa biết nhận mặt quarter,dime, nickle, penny thi từ từ tập nhận mặt thử ….không có ngày vác tiền nhà dúi cho thiên hạ hết🙂

    Reply

  9. Posted by Mẹ Ly on June 30, 2011 at 12:04 am

    Hehe đã 8 thì 8 cho trót trước khi đi Galveston nào🙂

    Chị Hạnh kể chuyện vui quá, em cứ cười mãi. Vụ mua rau em hụt vì hôm đấy không có đồng nào trong túi chứ không là lời $10 rồi =)) Đúng rồi hôm nào cho các bạn chơi bán nước chanh đê, cái này là tiền đề tập để sau này còn đi bán cookies cho girl scouts. Phụ huynh thì tập để thêm kỹ năng làm sales nữa😀

    May có 2 mẹ nhắc phần gifted với phần nói dối mới nhớ ra. Chắc em nghe sách audio không vào bằng đọc sách hay sao ý, nghe tai này qua tai khác thế này.

    Đọc câu này của mẹ Maggie: “Để hướng dẫn 1 đứa trẻ trở thành một con người đầy tự tin well-rounded không bị lời khen tiếng chê ảnh hưởng hòan tòan không dễ và chắc chắn là không thể làm overnight được.”, em nghĩ về bản thân mà buồn cười quá. Hơn ba chục năm được phụ huynh rèn giũa và bản thân tự cố gắng mà vẫn thấy mình well-méo-vẹo, không biết bao nhiêu cái overnight đang chờ đón đây😀 Giờ chắc còn chưa thấm gì so với tuổi teen. Chỗ em làm có mấy cô con lớn mười mấy tuổi rồi, toàn dọa em là tantrum tuổi toddler như thế nào, sao này tantrum tuổi teen cứ như thế nhân lên 10 lần. Làm sao để con gái đủ tự tin biết chọn bạn mà chơi. Ví dụ em luôn nhé, thời ấy yêu một anh chết mê chết mệt, lúc nào cũng thiếu tự tin và nghĩ, mình xấu xí vụng về thế này mà anh ấy vẫn yêu mình, mình thật may mắn biết bao. Tới thời yêu bố mìn nhà Ly là thay đổi hẳn 180 độ, đồng chí phúc 70 đời mới được tôi yêu và đồng ý lấy nhá. Mà thật là giờ hỏi thử bố Ly, chắc chắn gật đầu lia lịa công nhận cho mà xem😀

    Lạc đề 1 chút, có chuyện em cứ thắc mắc mãi về positive discipline. Hôm lâu lâu rồi sau khi nghe quyển Children are from heaven, em than thở với mẹ Bi là sao làm theo mẫu positive discipline không có tác dụng gì cả, cứ phải dọa nạt thì may ra mới thấy kết quả nhỉ. Ví dụ như sau:

    – Ly ơi, con ra đây đánh răng đi rồi mẹ con mình cùng đọc truyện nào (tức là theo mẫu, let’s do this and you’ll be rewarded)
    Bạn Ly tảng lờ như không nghe thấy, nhảy như con choi choi trên giường
    – Ly ơi, đi đánh răng nhanh nhanh rồi mình có nhiều thời gian đọc được nhiều truyện hơn, thích hơn. (aka if you do this, we’ll have even more time for fun stuff)
    Bạn Ly vẫn giả điếc nằm lăn ra sàn nhà chổng mông lên trời.
    – Ly, con mà không đánh răng là mẹ không đọc sách cho con nữa đâu đấy. Có ra đây ngay không thì bảo!!!! (positive is gone, now it’s a threat)
    Một lần, hai lần, ba lần. Mẹ cất bàn chải đánh răng đi.
    Bạn Ly trông thấy thế bắt đầu mếu máo huhu “I’m mad at you, you hurt my feelings, I want daddy to brush my teeth”, chạy đi tìm bố. Bố Ly nếu đã được bấm trước cũng không nhượng bộ, không đánh răng cho. Bạn Ly quay ra nước mắt lưng tròng nói với bố, “I’m mad at you too. I want granddad… Waaaaah”. Mẹ bạn Ly đi ra khỏi phòng và bảo, bao giờ con bình tĩnh lại, hết khóc thì ra nói với mẹ. Bạn Ly kêu gào thảm thiết thêm vài phút nữa, ngẫm nghĩ thế nào hết khóc, rồi ra bảo mẹ “Mẹ ơi, xin lỗi mẹ vì con không nghe lời mẹ. Mẹ lau mũi cho con. I want you to brush my teeth now. And tomorrow I will be good and you will read books with me”.

    Được vài hôm mọi chuyện lại đâu hoàn đấy😦 Ui sắp mất hết kiên nhẫn mất rồi😦
    Em xử lý sai chỗ nào đây mà sao khó thế này???

    Reply

  10. Posted by me Bi on June 30, 2011 at 10:43 pm

    Bây giờ cái unikey nhà em mới đánh được tiếng Việt nên lọ mọ vào comment muộn.

    Ha ha chuyện chị Hạnh kể làm em cười cả đêm, đúng là học phải đi đôi với hành :d
    Playdate tới mình cho các bạn bán nước chanh luôn đi.
    Mà nói thật chứ em cũng sợ đi chợ lắm, ngày xưa em đi chợ toàn bị mua hớ vì mấy cô bán hàng nói thách cao quá; được người ta trả tiền thừa cứ phải đếm đi đếm lại mãi.

    Mẹ Ly: he he mẹ Ly nhiều kinh nghiệm thế thì tha hồ truyền đạt cho Ly rồi nhé.

    Hôm trước nghe mẹ Ly kể về positive discipline, em cũng tập tễnh áp dụng. Kết quả là cũng giống hệt nhà Ly. Có lẽ các bạn ấy bị chèn ép, bạo lực mãi nên quen rồi hay sao ấy???

    Reply

  11. Posted by Mẹ Maggie K on July 1, 2011 at 6:19 pm

    Chị nghĩ trong trường hợp khẩn cấp cần bắt một đứa bé ngưng làm gì đó có thể gây nguy hiểm tính mạng như băng ngang đường phố hay thò tay vào lò đang nóng thì chẳng thà chọn phương pháp đàn áp “thộp cổ bợp tai”🙂 cho nhanh chứ positive discipline thì có mà chết🙂 Ví dụ như tập cho Ly chải đầu trước khi đi ngủ thì áp dụng PD dễ hơn vì trong 3 tháng chưa có hiệu quả cũng không sao, 3 năm miệt mài thì cũng thành công. Nhà chị thì đa số là “rượu mời hay rượu phạt” kiểu “Do you want to get out of the bathtub NOW or you want DADDY to come get you?” một kiểu threat trá hình🙂 cho đỡ mất thời gian và đỡ cáu tiết lên đang làm tiên nữ bỗng dưng hóa thành bà witch thì kỳ lắm lol

    Reply

  12. Posted by Mẹ Ly on July 3, 2011 at 1:14 am

    haha so daddy is the bad cop?😀 để mẹ dành phần làm tiên nữ😀

    Cái khoản lôi ra khỏi bồn tắm cũng giống nhà em thế. Em hay hỏi, con muốn tự ra hay con muốn mẹ giúp con? Có vẻ như cách này có hiệu quả với Ly vì thường là nàng ta sẽ chọn một trong hai thứ tùy vào tâm trạng, nhưng loại nào thì mẹ cũng giúp cả, chưa thấy cô nàng phát hiện ra😛

    Tự an ủi, hy vọng có công mài sắt có ngày nên kim vậy, 3 năm miệt mài (có thể) sẽ thành công😀

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: