Archive for the ‘parenting’ Category

“How to teach your baby to read” – why this book touched me

Bình thường chắc là mẹ mìn nhà Ly chẳng khi nào bỏ thời gian ra viết tóm tắt một quyển sách như thế này đâu, nhưng đây là một trường hợp ngoại lệ.  Mẹ Ly có một người bạn, cháu ngoại cô ấy năm nay gần 3 tuổi, nhưng khi được 1 tháng rưỡi tuổi thì bị xuất huyết não rất nặng tưởng ko qua khỏi.  Sau lần đó bé bị di chứng dẫn tới tổn thương não nặng nề.  Quyển sách này làm mẹ Ly liên tục nhớ đến bé và quyết tâm phải viết.  Tóm tắt dưới đây thực ra không phải là ý chính của quyển sách là việc dạy trẻ con đọc sớm, mà là tiền đề vì sao phương pháp này ra đời.  Chia sẻ với mọi người trích đoạn lá thư gửi bà ngoại bé.

Cháu mới đọc một quyển sách tựa đề “How to teach your baby to read?” của tác giả Glenn Doman.  Mục tiêu chính của quyển sách là dạy trẻ em biết đọc sớm, 1 tuổi có thể nhận biết từ, 2 tuổi đọc được câu và 3 tuổi đọc được cả một câu chuyện đơn giản.  Nhưng cái tiền đề của quyển sách này làm cháu nghĩ rất nhiều tới Bống nhà cô, và định rằng đọc xong cháu phải viết thư cho cô ngay khi mà cháu vẫn còn nhớ nhiều các tình tiết của sách.

Sách được viết từ đầu những năm 80, là kết quả của một quá trình thực nghiệm gần 20 năm.  Một nhóm gồm có các bác sĩ nhi khoa, bác sĩ phẫu thuật thần kinh, chuyên gia vật lý trị liệu, chuyên gia ngôn ngữ (speech therapist), bác sĩ tâm lý, y tá và chuyên gia về giáo dục.  Ban đầu nhóm được hình thành để giúp và điều trị cho trẻ em bị chấn thương não rất nặng (brain injured).  Họ cho rằng hoàn cảnh bị chấn thương (khi còn trong bụng mẹ, hay trong quá trình sinh nở, hay sau khi đã chào đời) hoàn toàn không có sự khác biệt gì.  Có thể so sánh như một câu hỏi là tai nạn xảy ra vào buổi sáng, buổi chiều, hay buổi tối vậy.  Đại đa số các chuyên gia đều cho rằng những đứa trẻ với bộ não tổn thương như vậy đều coi như không còn hy vọng gì, thậm chí chỉ sống với một đời sống thực vật mà không hề biết đến những sự việc xung quanh.  Một trong những bệnh nhân đầu tiên, cậu bé Tommy, đã thay đổi toàn bộ cách suy nghĩ của họ.

Khi sinh ra, bộ não của Tommy đã bị tổn thương nặng nề.  Ngày cậu bé tròn 2 tuổi, một bác sĩ của một bệnh viện có tiếng ở New Jersey đã nói với bố mẹ cậu rằng, cậu bé không có một hy vọng nào có thể biết đi và biết nói cả.  Bố mẹ Tommy không chịu đầu hàng với số phận, luôn tâm niệm rằng có thể Tommy không biết nói nhưng ánh mắt tinh anh của con nói lên tất cả.  Tuy nhiên mãi tới khi Tommy 3 tuổi, bố mẹ cậu mới tìm được một bác sĩ chấp nhận điều trị cho cậu.  Người bác sĩ này chính là một thành viên của nhóm chuyên gia nói trên.  Lúc này, cậu bé hoàn toàn không tự cử động được và không nói được.  Với sự giúp đỡ tận tình của bác sĩ và nỗ lực không ngừng nghỉ của bố mẹ cậu, sau 2 tháng, Tommy bắt đầu biết trườn.  Ba tuổi rưỡi, cậu bé biết kết hợp cả bàn tay và đầu gối để bò và biết nói hai từ “bố” và “mẹ”.  Khi đó, mẹ cậu lần đầu tiên mua cho cậu một quyển sách dạy chữ cái với những hình ảnh sặc sỡ.  Trong lần khám tổng thể khi Tommy 4 tuổi, mẹ cậu tự hào thông báo với chúng tôi rằng cậu đã biết đọc hết các từ trong quyển sách đó.  Nhóm chuyên gia hầu như không hề để ý tới điều đó, vì họ chỉ quan tâm và chú trọng tới việc phát triển thể chất và luyện cho Tommy biết nói.  Bốn tuổi 2 tháng, bố cậu khoe với họ, Tommy có thể đọc được cả quyển Green Eggs and Ham của Dr. Seuss.  Họ chỉ mỉm cười lịch sự và nghĩ rằng, cha mẹ nào chẳng tự hào về con mình.  Khi Tommy 5 tuổi, bố cậu lại thông báo với các chuyên gia rằng, cậu đã có thể đọc hết cả một tờ tạp chí dành cho người lớn.  Nhưng lần này, ông quyết tâm chứng minh bằng được là Tommy biết đọc.  Ông viết lên giấy một câu, Tommy đọc được cả câu dưới sự kinh ngạc của các chuyên gia.  Tiếp theo, ông viết thêm câu thứ hai, rất dài và hài hước.  Cậu bé mới đọc được 3 từ đầu tiên đã phá lên cười.  Điều này chứng tỏ rằng bộ não của Tommy làm việc nhanh hơn nhiều so với phản xạ nói của cậu.  Tommy đã đánh dấu một mốc vô cùng quan trọng trong công cuộc điều trị trẻ em chậm phát triển của nhóm.

Từ trường hợp của Tommy, sau những bài kiểm tra thấy rằng cậu bé 5 tuổi này có khả năng đọc ngang với một đứa trẻ bình thường 11 tuổi, các nhà chuyên gia khi đó tự ra câu hỏi cho mình, tại sao những đứa trẻ khỏe mạnh mà cũng chỉ có trình độ được chừng đó, thậm chí còn kém hơn?  Từ đó, họ tập trung vào việc nghiên cứu các phương pháp để kích thích bộ não (dù bị tổn thương hay khỏe mạnh) để trẻ em có thể đạt được những việc mà ở lứa tuổi đó vốn được coi là hiện tượng thần đồng.  Về sau này, khi y học tiến bộ hơn, đối với những đứa trẻ có một nửa bán cầu não hoàn toàn tê liệt, người ta có thể tiến hành những ca phẫu thuật để cắt bỏ phần não chết này, tạo điều kiện cho phần não còn lại làm chủ toàn bộ hệ thống thần kinh (hemispherectomy).  Nhưng ngay cả khi đó, nhưng nghiên cứu của nhóm chuyên gia trên cho thấy, những đứa trẻ đã trải qua phẫu thuật não và những đứa trẻ có bộ não tổn thương mà không được phẫu thuật nhưng được cha mẹ áp dụng những phương pháp kích thích hệ thần kinh, đều có chỉ số thông minh và khả năng đọc hiểu ngang bằng, thậm chí hơn những trẻ mạnh khỏe bình thường nhưng không được dạy bằng phương pháp đặc biệt nào cả.

Mục đích chính của quyển sách này là để khuyến khích các bậc phụ huynh dạy con từ sớm vì bộ não một đứa trẻ con 1-2 tuổi có thể hấp thụ được rất rất nhiều kiến thức so với trẻ 5-6 tuổi.  Nhưng để hình thành được phương pháp này họ đã trải nghiệm qua những đứa trẻ bị chấn thương não, và vì vậy cháu nghĩ rằng, chắc chắn có một cách nào đó để giúp được Bống cô ạ.  Ngoài việc theo vật lý trị liệu và phục hồi chức năng của các bác sĩ ở VN, nếu cô có thời gian, cháu nghĩ là có rất nhiều sách vở mình có thể tham khảo thêm được để áp dụng bổ xung thêm.  Việc này chắc chắn không có gì hại, chỉ cần lòng kiên trì.  Cháu đang muốn áp dụng thử để dạy Ly nhà cháu đọc tiếng Việt.  Nếu cô tìm được sách hay có thể áp dụng được cho Bống, cô nói với cháu cháu sẽ mua và gửi về cho cô.  Cháu thấy tìm sách trên amazon là hay nhất, vì hệ thống review của họ rất tốt, mình có thể ước chừng được là sách có hay không rồi mới quyết định mua.

Thư của cháu viết dài quá bắt cô phải đọc.  Nhưng thực sự là cháu rất mong muốn có thể làm được gì đó cho Bống, ít ra cũng là niềm hy vọng. 

Advertisements

Process NOT Product

As reposting is not allowed, please see link: http://www.notimeforflashcards.com/2011/07/process-not-product.html

How to Talk to Little Girls

http://www.huffingtonpost.com/lisa-bloom/how-to-talk-to-little-gir_b_882510.html?ref=fb&src=sp

By Lisa Bloom

I went to a dinner party at a friend’s home last weekend, and met her five-year-old daughter for the first time.

Little Maya was all curly brown hair, doe-like dark eyes, and adorable in her shiny pink nightgown. I wanted to squeal, “Maya, you’re so cute! Look at you! Turn around and model that pretty ruffled gown, you gorgeous thing!”

But I didn’t. I squelched myself. As I always bite my tongue when I meet little girls, restraining myself from my first impulse, which is to tell them how darn cute/ pretty/ beautiful/ well-dressed/ well-manicured/ well-coiffed they are.

What’s wrong with that? It’s our culture’s standard talking-to-little-girls icebreaker, isn’t it? And why not give them a sincere compliment to boost their self-esteem? Because they are so darling I just want to burst when I meet them, honestly.

Hold that thought for just a moment.

This week ABC news reported that nearly half of all three- to six-year-old girls worry about being fat. In my book, Think: Straight Talk for Women to Stay Smart in a Dumbed-Down World, I reveal that fifteen to eighteen percent of girls under twelve now wear mascara, eyeliner and lipstick regularly; eating disorders are up and self-esteem is down; and twenty-five percent of young American women would rather win America’s Next Top Model than the Nobel Peace Prize. Even bright, successful college women say they’d rather be hot than smart. A Miami mom just died from cosmetic surgery, leaving behind two teenagers. This keeps happening, and it breaks my heart.

Teaching girls that their appearance is the first thing you notice tells them that looks are more important than anything. It sets them up for dieting at age 5 and foundation at age 11 and boob jobs at 17 and Botox at 23. As our cultural imperative for girls to be hot 24/7 has become the new normal, American women have become increasingly unhappy. What’s missing? A life of meaning, a life of ideas and reading books and being valued for our thoughts and accomplishments.

That’s why I force myself to talk to little girls as follows.

“Maya,” I said, crouching down at her level, looking into her eyes, “very nice to meet you.”

“Nice to meet you too,” she said, in that trained, polite, talking-to-adults good girl voice.

“Hey, what are you reading?” I asked, a twinkle in my eyes. I love books. I’m nuts for them. I let that show.

Her eyes got bigger, and the practiced, polite facial expression gave way to genuine excitement over this topic. She paused, though, a little shy of me, a stranger.

“I LOVE books,” I said. “Do you?”

Most kids do.

“YES,” she said. “And I can read them all by myself now!”

“Wow, amazing!” I said. And it is, for a five-year-old. You go on with your bad self, Maya.

“What’s your favorite book?” I asked.

“I’ll go get it! Can I read it to you?”

Purplicious was Maya’s pick and a new one to me, as Maya snuggled next to me on the sofa and proudly read aloud every word, about our heroine who loves pink but is tormented by a group of girls at school who only wear black. Alas, it was about girls and what they wore, and how their wardrobe choices defined their identities. But after Maya closed the final page, I steered the conversation to the deeper issues in the book: mean girls and peer pressure and not going along with the group. I told her my favorite color in the world is green, because I love nature, and she was down with that.

Not once did we discuss clothes or hair or bodies or who was pretty. It’s surprising how hard it is to stay away from those topics with little girls, but I’m stubborn.

I told her that I’d just written a book, and that I hoped she’d write one too one day. She was fairly psyched about that idea. We were both sad when Maya had to go to bed, but I told her next time to choose another book and we’d read it and talk about it. Oops. That got her too amped up to sleep, and she came down from her bedroom a few times, all jazzed up.

So, one tiny bit of opposition to a culture that sends all the wrong messages to our girls. One tiny nudge towards valuing female brains. One brief moment of intentional role modeling. Will my few minutes with Maya change our multibillion dollar beauty industry, reality shows that demean women, our celebrity-manic culture? No. But I did change Maya’s perspective for at least that evening.

Try this the next time you meet a little girl. She may be surprised and unsure at first, because few ask her about her mind, but be patient and stick with it. Ask her what she’s reading. What does she like and dislike, and why? There are no wrong answers. You’re just generating an intelligent conversation that respects her brain. For older girls, ask her about current events issues: pollution, wars, school budgets slashed. What bothers her out there in the world? How would she fix it if she had a magic wand? You may get some intriguing answers. Tell her about your ideas and accomplishments and your favorite books. Model for her what a thinking woman says and does.

And let me know the response you get at www.Twitter.com/lisabloom.

Here’s to changing the world, one little girl at a time.

For many more tips on how keep yourself and your daughter smart, check out my new book, Think: Straight Talk for Women to Stay Smart in a Dumbed-Down World, www.Think.tv.

Kể chuyện cô bé Lọ Lem

Có một lần hai mẹ con nhà Ly đi trên đường hát nghêu ngao, mẹ khoe khoang với con là mẹ biết hát bài cô bé Lọ Lem, thế là đương nhiên là được yêu cầu thể hiện luôn.  Ai ngờ được 2 đoạn thì tắc tị, mới phát hiện ra là mình chỉ biết có chừng đó, đành phải dùng kế hoãn binh với con là để mẹ đi tìm lời rồi hát nốt nhé.  Bạn Ly nhớ dai cứ nhắc đi nhắc lại.  Mẹ bạn Ly lên internet tìm lời bài hát, đọc xong tí thì ngất (ai không tin cứ thử đi tìm hehe).  Mà đã trót hứa với con rồi nên đành phải ngồi nghĩ thơ con cóc để ghép thành bài hát Lọ Lem.  Bây giờ chia sẻ cho các bạn nào thích công chúa hoàng tử.  Nhưng báo trước là đây thật là thơ con cóc không có vần điệu gì hết cả nhé 🙂  Bài này hát theo nhạc bài “Năm ngón tay ngoan” (xòe bàn tay đếm ngón tay…)

Rằng ngày xưa rất rất xưa
Một cô bé tên là Lọ Lem
Rằng mẹ cô đã mất rồi
Cô phải ở với một bà dì

Rằng dì cô rất ghét cô
Thường hay đánh hay đập cô luôn
Còn mụ ta sống trang hoàng
Cùng hai cô con gái nuông chiều

Một mùa đông tuyết trắng rơi
Đoàn binh lính cung đình báo tin
Rằng nhà vua cho mở hội
Truyền cho khắp nhân gian vào xem

Nàng Lọ Lem rất muốn đi
Dì cô nói mau ngồi yên đây
Mày làm chi có áo quần
Mà cũng dám lân la đi cùng

Buồn tủi thân nước mắt rơi
Bà tiên bỗng bất ngờ bước ra
Tặng Lọ Lem ba phép màu
Rồi bà nói mau nhanh lên đường

Nàng Lọ Lem lấy phép ra
Bộ váy mới trông đẹp lung linh
Giầy thủy tinh, cỗ xe tròn
Chở Lọ Lem đi ra hoàng cung

Dạ hội đang rất rất vui
Một nàng công chúa xinh đẹp biết bao
Nhẹ nhàng sao, Lọ Lem cúi chào
Thật là đúng như tiên giáng trần

Hoàng tử trông thấy mỹ nhân
Chàng đã sớm mang lòng mến yêu
Chàng cầm tay lọ lem thắm nồng
Và khiêu vũ suốt đêm với nàng

Nửa đêm sang, báo tiếng chuông
Lọ Lem mới giật mình chạy đi
Bỏ lại sau một chiếc giày
Hoàng tử với tay theo ngậm ngùi

Rồi chàng trai, rất quyết tâm
Tìm cho thấy người đẹp Lọ Lem
Giày pha lê, thử chân mỗi người
Mà vẫn không có ai đi vừa

Một ngày kia, nắng sớm mai
Chàng đi tới ngôi nhà Lọ Lem
Bà dì kêu 2 con gái mình
Thử giày nhưng chân to làm sao

Rồi Lọ Lem bỗng bước ra
Một tay có chiếc giày thứ hai
Xỏ vào chân, cả hai chiếc vừa
Và đôi lứa nên duyên vợ chồng

Chuyện kể xong, bé thích không?
Mình sẽ hát tiếp vào tối mai
Còn giờ đây, mẹ thơm bé nào
Và con cũng ôm mẹ thật nhiều

Hát tới đoạn cuối cùng, cứ tưởng bạn Ly sẽ tình củm ôm hôn mẹ, ai ngờ bạn ấy cười hì hì ẩn mẹ ra bảo, con có phải là baby đâu mà mẹ gọi con là bé 😀

Handling Bad Play Dates

When Your Child’s Play Date Goes Wrong

When to talk to the child’s parent and what to say.
By Denise Mann
WebMD Feature
 

 

There are good play dates, so-so play dates, and then there are meltdown, can’t-get-out-of-there-soon-enough play dates.

Preschoolers may do battle over a toy, engage in name-calling, refuse to acknowledge one another, or even push, bite, or hit their playmate. Older kids may tease, taunt, or torment each other and/or get into trouble — or even into dangerous situations.

Of course, your child’s health, safety, and well-being — physical and emotional — come first. As a parent, it’s your responsibility to look out for that.

“You have to protect your kid and you don’t want to put your kid in a situation where he or she is uncomfortable,” says child psychoanalyst Leon Hoffman, MD. “If your kid doesn’t want to play with another child, you have to take that very seriously,” says Hoffman, who co-directs the New York Psychoanalytic Society’s Pacella Parent Child Center.

But how do you know if you’re reading the situation correctly? When should you express your concerns to the other child’s parent? And how can you do it diplomatically?

Here’s expert advice.

When the Child Is Young

If your child is young enough that you are in charge of his or her social calendar, you can always stop making play dates. But if you value the relationship with the parent, this can strain, if not ruin, that relationship too, Hoffman says.

“If your friend pushes you about getting together, you can … say something like, ‘Your son is really rough and aggressive, and he scares my son,'” says Elizabeth J. Short, PhD, a psychology professor and the associate director of the Schubert Center at Case Western Reserve University in Cleveland.

You can also take steps to control the play environment.

“Make sure you are present to monitor the play dates so that all kids stay safe,” Short says. For example, she suggests that you host the play date if you’re uncomfortable with other options.

“If you think your kid is at risk, then I would not take a second chance,” Short says. “Always be open-minded, but when you feel it might jeopardize your child’s safety, go with your instinct because instincts don’t lie.”

When It’s an Older Child

If your older child has a friend who you think is a bad influence, limit how much time they can spend with this person, says Nancy Darling, PhD, a psychology professor at Oberlin College in Oberlin, Ohio. “Set it up so it’s difficult to spend time with them,” Darling says.

Don’t judge older kids by their behavior when they were much younger. Just because someone was a bully or a biter when they were 5 doesn’t make them a bad teen.

“Kids can change and we have long memories as parents,” Short says.

One bad play date does not a bad kid or doomed friendship make. We all have off days, and you should not consider yourself an expert on any child based on one afternoon.

However, if you notice consistent issues over a period of time, then that may be a pattern that deserves more consideration.

Speaking Up

Expressing your concerns about someone else’s child is not easy and should not be done lightly.

“This may actually be harder than telling someone something about their husband or wife,” Hoffman says. “It’s a very tough situation.”

His advice: Wait for an opening.

“If the other person says, ‘I don’t know what to do with Johnny,’ it may be a good time to delicately express your concerns,” Hoffman says.

But be warned: Saying something, even when prompted, may affect your friendship. And be careful that you state the facts and share your feelings, rather than diagnose or label someone else’s child.

Xử lý tình huống như thế nào?

Lúc nào đọc quyển How to talk to the kids của Adele Faber & Elaine Mazlish, mẹ Bi cũng tâm niệm là phải nói với con thế này, nói với con thế kia. Nhưng đúng là thực tế và lý thuyết khác xa nhau quá. Còn nhớ trong bài post Nói chuyện với trẻ như thế nào? mẹ Ly có đưa ra tình huống giả định giữa bạn Ly và bạn Maggie, nhân đây mẹ Bi muốn kể về mấy tình huống thực tế của Bi.

Tình huống 1:

Mẹ cho bạn Bi múc bột vào bát giúp mẹ để làm bánh. Sau khi múc bột vào measuring cup để mẹ đong đo 1 thời gian, bạn Bi đổ luôn bột ra sàn bếp, lên người bạn ấy và lên người em Emi.

Lúc này mẹ Bi bảo: Thôi con không múc bột nữa. Đưa thìa cho mẹ nào.

Bi: Con muốn múc bột. Con muốn giúp mẹ.

Mẹ Bi: ừ, con giúp mẹ rồi. Bây giờ để mẹ tự làm.

Bi: Không, con muốn làm cơ.

Bi rửa tay và mẹ yêu cầu Bi ngồi xa bếp. Bi tiến lại gần bát bột.

Bi: Con muốn múc bột.

Mẹ Bi: Không, con không múc bột nữa. Con ngồi ở đó cho mẹ.

Và cuối cùng mẹ Bi làm bánh 1 mình.

Trong tình huống này, các bậc phụ huynh có lẽ đa số là sẽ giống mẹ Bi, thích làm bánh 1 mình hơn. Nhưng bình tâm lại thì mẹ Bi lại nghĩ, múc bột đổ ra khắp nơi là cách Bi học hỏi và khám phá nếu lúc nào cũng từ chối con như mẹ Bi thì chính là cách tước đi sự học hỏi, khám phá của Bi. Vậy trong tình huống này mẹ Bi nên làm thế nào?

Tình huống 2:

Mẹ Bi cho Bi cắt giấy bằng kéo dành cho trẻ con. Sau khi cắt giấy 1 hồi thì Bi chuyển sang cắt tóc cho Bi và cắt tóc cho mẹ. Mẹ Bi vừa dọn nhà vừa lo.

Mẹ Bi: Con đừng cắt tóc nhé. Con chỉ cắt giấy thôi.

Ba Bi: Không được cho con chơi với kéo nữa. Nguy hiểm lắm.

Rồi ba bảo Bi: Con chơi kéo, ba sợ lắm.

Kết quả là mẹ vẫn chưa dám cho Bi chơi kéo.

Mẹ Bi không thích khi ba nói với Bi là ba sợ vì như thế cũng sẽ làm cho Bi có tâm lý sợ hãi. Nhưng mà cũng không biết nên nói sao để vừa khuyến khích vừa làm cho con hiểu là phải cẩn thận khi dùng các vật dụng như kéo…

Tình huống 3:

Khi sang chơi nhà hàng xóm, Bi thích nhất là cho mèo ăn. Hôm đó vừa ngồi múc thức ăn của mèo từ trong hộp cho vào bát, tiện tay Bi lấy luôn hộp baby powder rồi rắc hết vào thức ăn của mèo.

Bà hàng xóm: thức ăn đó phải bỏ đi, không dùng cho mèo ăn được nữa.

Mẹ: Con rắc baby powder vào thức ăn cho mèo. Mèo không ăn được thức ăn đó nữa.

Bi gật gật đầu.

Mẹ: Con không được rắc baby powder vào thức ăn của mèo nhé.

Bi gật gật đầu. Rồi Bi nói xin lỗi bà hàng xóm.

Lúc đó mẹ Bi thấy cách nói chuyện vậy không ổn, giống như kiểu buộc tội và làm cho Bi thấy là Bi có lỗi. Nhưng đúng là khi chuyện xảy ra có thêm người thứ 3 thì khó ứng xử hơn.

Tuy nhiên hôm sau, bà hàng xóm cũng bảo mẹ Bi là bà ấy không phiền vì có thể Bi nghĩ Bi đang thử 1 công thức mới cho mèo ăn nên mới làm thế. Giá mà hôm trước mẹ Bi có thể nói chuyện với Bi như sau:

Mẹ Bi: Vì sao con rắc baby powder vào thức ăn cho mèo? Con thích mùi thơm của baby powder à?

Bi: Vâng

Mẹ Bi: Ừ, mẹ cũng thích mùi thơm của baby powder. Nhưng mèo không thích.

Có lẽ chiều hướng nói chuyện như thế sẽ làm Bi hiểu nhiều hơn. Tuy hiểu là như thế, nhưng trong tình huống thực sự mẹ Bi cũng làm được giống thế. Không biết các bà mẹ khác sẽ phản ứng thế nào trong trường hợp này?

Earth Day

Tuần này chủ đề Ngày Trái Đất, bố mẹ bạn Ly đọc các truyện trong book list đã lên sẵn với chủ đề bảo vệ môi trường.  Thử hình dung bạn Ly nằm giữa bố và mẹ, bố đọc quyển Recycle cho nghe, thỉnh thoảng mẹ bạn Ly lại thốt lên, thế á, thật á, hóa ra là như vậy, …  Xem ra thì có vẻ mẹ bạn Ly học được nhiều điều mới ra phết.  Ly nằm nghe chăm chú lắm, tới đoạn nói về recycle thủy tinh, có hình mấy cái chai, bố đang say sưa giảng giải người ta tái tạo thủy tinh ra làm sao thì bạn Ly cất tiếng dõng dạc … đếm 1, 2, 3 một mạch tới 6 cho đủ cả 6 cái chai trong hình vẽ.  Bố lại say sưa thuyết trình, bạn Ly say sưa chỉ trỏ, bố ơi con mèo kìa, con chó kìa, ui có tận 2 con mèo liền.  Hehe túm lại thì ko biết là vào đầu bạn ấy được bao nhiêu về chuyện recycle, nhưng bạn ấy thích quyển đó vì mấy con chó mèo kia 🙂

Có thể đối với bạn Ly chủ đề này tạm thời là nước đổ đầu vịt, nhưng với mẹ bạn Ly thì hòan toàn khác.  Mọi người có thể tưởng tượng được trung bình mỗi ngày một người thải ra gần 3kg rác không? Trong đó đồ ăn thừa, giấy vụn còn tự tiêu hủy được, đồ thủy tinh và nhôm thì mất tới vài trăm năm, đồ nhựa & túi nilon tới cả 1000 năm, và đặc biệt là các cốc/hộp xốp (styrofome) thì không bao giờ bị phân hủy, nguy hiểm hơn chúng trôi nổi ra bờ biển, các sinh vật biển tưởng đó là đồ ăn, ăn vào và kết cục ra sao thì ai cũng biết 😦

Các bạn nhóm ABC book club hãy cùng chung tay giúp trái đất này sạch hơn đẹp hơn nhé
1. Reduce – Reuse – Recycle.
2. Mỗi khi đi chợ nhớ mang theo túi đựng đồ ăn (reusable bag) thay vì lấy túi nilon.
3. Đi ăn hàng nhớ mang theo hộp to go riêng của mình, đừng dùng hộp xốp
4. Recycle batteries, electronic goods, v.v. đừng vứt vào thùng rác mà hại tới môi trường
5. Freecycle: one man’s trash is another man’s treasure.

À, thứ 7 ngày 23/4 nhà bạn Ly tham gia dọn rác cho 2011 Trash Bag event của Richardson, mẹ bạn Ly hy vọng đây là dịp cho bạn Ly làm quen với các công việc của cộng đồng.  Các bạn khác có thời gian tham gia cùng không?

Hôm nay bạn Ly làm được công trình này đây, trông có giống trái đất tí nào không nhỉ 😀  Cả tháng này ở trường bạn Ly cũng chủ đề về bảo vệ môi trường nên bạn ấy làm cái này chuẩn bị cho buổi show and tell vào ngày mai.

Cách làm như sau:

– Một bút sáp màu xanh lá cây và một bút sáp xanh nước biết, lấy dao cắt nhỏ

– Một miếng bìa và một miếng giấy nến (wax paper)

– Trải vụn sáp lên mặt bìa, sắp xếp sao cho giống tỉ lệ cây và biển.  Lấy bàn là là lên mặt giấy nến, sáp nóng sẽ chảy ra.  Cắt miếng bìa thành hình tròn.

– Chú ý nhớ cắt giấy nến khổ lớn một chút để khi là không bị dính màu vào bàn là.